Powered By Blogger

Apr 14, 2009

to read when u r alone...

"Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan! "Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em.

"Con đã từng đi qua cuộc đời này! Và con rất ngoan!"

Cô bé Xa Diễm tám tuổi, đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây non nớt, Xa Diễm mồ côi, cô bé chỉ sống trên đời vẻn vẹn 8 năm, câu cuối cùng cô nói là một lời thanh minh non nớt: "Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!". Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em giống một bông hoa nở theo mùa. Khi hoa vàng nở khắp mặt đất và những chiếc lá rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đàn nhạn di cư bay ngang trời xa.

Em tự nguyện bỏ điều trị, và dùng toàn bộ 540 nghìn Nhân dân tệ (gần 1,1 tỷ đồng tiền VN) để chia thành 7 phần, mang sinh mệnh chính mình chia ra thành những phần bánh hy vọng tặng cho bảy người bạn nhỏ đang chiến đấu giữa lằn ranh của sự sống và cái chết khác.

"Tôi tình nguyện từ bỏ điều trị"


Xa Diễm không biết ai là cha đẻ của mình, em chỉ có "cha" là người thu nhận em về nuôi nấng.

Ngày 30/11/1996 (20/10 âm lịch), "cha" Xa Sĩ Hữu phát hiện một hài nhi mới sinh bị vứt bỏ đang thoi thóp và lạnh toát trong đống cỏ bên chân một cây cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực hài nhi cài một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt "20 tháng 10, 12 giờ đêm".

Khi đó, cha Xa Sĩ Hữu tròn 30 tuổi, nhà ở tổ 2, thôn Vân Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuyên. Vì nhà nghèo quá, không cưới được vợ, nếu cha nhận nuôi thêm đứa trẻ này, có lẽ càng chẳng báo giờ có cô nào chịu lấy cha nữa. Vì vậy, nhìn đứa trẻ còi như con mèo bé vừa khóc vừa ngáp ngáp thút thít, Xa Sĩ Hữu mấy lần nhặt lên rồi lại đặt xuống, bỏ đi rồi lại ngoái lại nhìn, đứa bé thân mình đầy bùn đất lạnh, tiếng khóc yếu ớt, nếu không ai cứu, chả mấy mà đứt sinh mệnh! Cắn răng, anh ôm đứa bé lên lần nữa, thở dài nói: "Thôi thì tao ăn gì, mày ăn nấy!".



Xa Sĩ Hữu đặt tên cho đứa bé là Xa Diễm, vì bé sinh ra vào mùa thu, đúng mùa thu hoạch mùa màng hoa trái đủ đầy. Đàn ông một mình làm bố, không có sữa mẹ, cũng không có tiền mua sữa bột, đành bón con những thìa cháo hoa. Vì thế, Xa Diễm từ nhỏ đã còi cọc, yếu đuối, lắm bệnh, nhưng là một đứa trẻ vô cùng ngoan và hiểu biết. Xuân đi xuân lại, Xa Diễm như bông hoa nhỏ trên dây Khổ Đằng, lớn khôn dần, vô cùng thông minh và ngoan ngoãn.

Hàng xóm đều nói, những đứa trẻ bị bỏ rơi được nhặt về nuôi, bao giờ trí óc cũng khôn ngoan thông minh hơn người. Và mọi người đều yêu Xa Diễm. Dù em từ nhỏ đã hay bệnh tật liên miên, nhưng trong sự nâng niu xót thương của cha, em cũng lớn lên dần.

Những đứa trẻ số phận đau khổ thường khác người. Từ lúc 5 tuổi, em rất biết ý thức giúp cha làm việc nhà, giặt giũ quần áo, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết làm thành thạo. Em biết thân phận mình không được như những đứa trẻ con nhà người khác, trẻ con hàng xóm có bố có mẹ, nhà mình chỉ có cha. Gia đình nhỏ này do hai bố con lụi hụi chống đỡ xây đắp, em cần phải thật ngoan thật ngoan, không để cha lo lắng thêm chút nào, hoặc giận em một lần nào.

Vào học lớp Một, Xa Diệm biết mình phải cố gắng. Em xếp thứ Nhất trong lớp, làm người cha mù chữ của mình cũng mở mày mở mặt với làng xóm. Em chưa bao giờ để cha phải thất vọng. Em hát cho cha nghe, kể những chuyện vui vẻ ở trường cho cha nghe, những phiếu bé ngoan hay hoa điểm tốt em đều dán lên vách tường. Đôi khi em bướng bỉnh ra những đề bài khó để bắt cha phải giải được... Mỗi lúc nhìn thấy cha cười, em đều vui sướng.

Dù con không có mẹ, nhưng con có thể sống vui vẻ cùng cha, đó là hạnh phúc!



Lần đầu tiên trong đời được uống sữa, ảnh chụp sau khi Xa Diễm quay lại bệnh viện với số tiền được quyên góp giúp đỡ.


Tháng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy máu cam. Một buổi sáng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em phát hiện cả chậu nước rửa mặt đã biến thành màu hồng. Nhìn kỹ, là máu mũi đang nhỏ giọt xuống, không cầm máu được. Không còn cách nào khác, Xa Sĩ Hữu mang con đi tiêm ở bệnh xá địa phương, nhưng không ngờ, một vết mũi tiêm bé tí xíu cũng chảy máu mãi không ngừng. Trên đùi Xa Diễm cũng xuất hiện nhiều "Vết châm kim đỏ". Bác sĩ nói, "Mau lên bệnh viện khám ngay!", đến được bệnh viện Thành Đô, đúng lúc bệnh viện đang đông người cấp cứu, Xa Diễm không lấy được số thứ tự xếp hàng khám. Xa Diễm ngồi một mình ngoài ghế dài, tay bịt mũi, hai đường máu chảy thành hàng dọc từ mũi xuống, nhuộm hồng cả nền nhà, cha em cảm thấy ngại ngùng, chỉ biết lấy cái bô đựng nước tiểu để hứng máu, chỉ mười phút, cái bô đã lưng nửa.



Bác sĩ phát hiện ra, vội cuống quýt ôm Xa Diễm đi khám. Sau khi kiểm tra, bác sĩ ngay lập tức viết đơn Thông báo khẩn cấp bệnh tình của em. Xa Diễm mắc bệnh máu trắng (Bạch cầu cấp - acute leucimia).

Chi phí điều trị căn bệnh này vô cùng đắt đỏ, thông thường điều trị cơ bản đã cần 300 nghìn Nhân dân tệ (tương đương 600 triệu VND), Xa Sĩ Hữu choáng váng.

Nhìn con gái nằm trên giường bệnh, ông không thể chần chừ suy nghĩ nữa, ông chỉ có một ý nghĩ: Cứu con!

Vay khắp bạn bè họ hàng, chạy đông chạy tây tiền chỉ như muối bỏ biển, so với số 300 nghìn tệ cần có sao xa vời. Ông quyết định bán cái duy nhất có thể ra tiền là căn nhà xây bằng gạch mộc, gạch chưa nung của mình. Nhưng nhà thì quá rách nát, lúc đó không thể tìm ra ai muốn mua nó.

Nhìn gương mặt gầy gò xơ xác và đôi mắt u uất của cha, Xa Diễm có một cảm giác đau xót. Một lần, Xa Diễm kéo tay cha lại, chưa nói nhưng nước mắt đã trào ra: 'Cha ơi, con muốn được chết..."

Đôi mắt Xa Sĩ Hữu kinh ngạc nhìn con gái: "Con mới 8 tuổi thôi, vì sao con lại muốn chết?"

"Con chỉ là đứa bé bị bỏ rơi nhặt về, ai cũng bảo số con bạc bẽo, giờ bệnh này không chữa được, cha cho con ra viện đi..."

Ngày 18/5, bệnh nhân tám tuổi Xa Diễm thay mặt người cha mù chữ, tự ký rành rọt tên vào trong cuốn bệnh án của chính mình: "Tự nguyện từ bỏ chữa trị cho Xa Diễm".



"Em tự nguyện từ bỏ!"


Đứa trẻ tám tuổi tự lo hậu sự:

"Hôm đó về nhà, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng vòi vĩnh cha bất cứ điều gì, đã đòi cha hai yêu cầu: Em muốn có một tấm áo mới, và em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải thích cho cha: "Sau này, khi con không còn nữa, nếu cha nhớ con, cha có thể nhìn con ở trong ảnh".

Ngày hôm sau, cha Xa Sĩ Hữu nhờ người cô đi cùng đưa cháu lên thị trấn, tiêu hết 30 tệ (60.000 VNĐ) mua một bộ quần áo mới, Xa Diễm tự mình chọn một chiếc quần cộc màu hồng phấn, người cô chọn cho Xa Diễm một chiếc váy trắng chấm đỏ, nhưng khi mặc thử Xa Diễm mặc thử, thấy tiếc rẻ nên lại cởi ra. Ba người đi đến tiệm chụp ảnh, Xa Diễm mặc bộ đồ màu hồng mới tinh, ngón tay đưa ra hình chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối cùng cũng không kìm được để nước mắt chảy ra.

Em đã không thể đến trường nữa, em xách cái cặp đứng trên con đường nhỏ đầu làng, mắt ươn ướt.

Nếu không có một phóng viên tên là Truyền Diễm của tờ "Thành Đô buổi chiều", thì chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến lá cây khô rụng xuống, lẳng lặng bị cuốn đi theo gió.

Cô phóng viên này sau khi biết tin từ bệnh viện, đã viết một bài báo, kể lại toàn bộ câu chuyện của Xa Diễm. Sau khi bài báo "Đứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự" được đăng, cả thành phố Thành Đô đều bị cảm động, cả mạng Internet toàn Trung Quốc cũng cảm động, có một phong trào lan truyền trên khắp Trung Quốc, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn trên mạng ảo, những người có lòng tốt bắt đầu quyên góp để cứu sinh mệnh mong manh của cô bé. Trong vòng mười ngày, con số quyên góp từ toàn thể người Hoa đã lên tới 560 nghìn Nhân dân tệ, đủ để chi phí phẫu thuật, và hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi bùng lên từ bao nhiêu trái tim nhân ái. Sau khi tuyên bố kết thúc quyên góp, vẫn còn nhiều khoản tiền chuyển về tài khoản quyên góp. Các bác sĩ cũng cố sức, dốc hết sức lực và tài năng chuyên môn để cứu chữa cho Xa Diễm, tất cả hàng triệu người đều hy vọng thành công.


Tờ "Thành Đô buổi chiều" có đăng bài về em



Trên internet, nhiều lời nhắn gửi: "Xa Diễm, cô bé yêu quý của tôi, tôi hy vọng em sớm mạnh khoẻ rời bệnh viện, tôi cầu chúc cho em quay lại trường học, tôi mong mỏi em bình an lớn lên, tôi khao khát tôi sẽ được vui sướng tiễn em về nhà chồng..."

Ngày 21/6, Xa Diễm, cô bé đã từ bỏ trị liệu quay về nhà chờ thần Chết, đã lại được đưa về Thành Đô, vào bệnh viện Nhi. Tiền có rồi, sinh mệnh mỏng manh có hy vọng và có lý do để tiếp tục được sống.

Xa Diễm chịu đựng đợt hoá trị khó chịu. Trong cửa kính, Xa Diễm nằm trên giường truyền dịch, đầu giường đặt một chiếc ghế, ghế để một cái âu nhựa, thỉnh thoảng em quay người sang đó nôn. Sự kiên cường cửa đứa bé khiến người lớn cũng kinh ngạc. Bác sĩ Từ Minh, người điều trị chính cho em giải thích, giai đoạn hoá trị, đường ruột và dạ dầy sẽ phản ứng kích liệt, thời gian đầu mới hoá trị, mỗi lần Xa Diệm nôn đều nhiều, nửa âu, nhưng đến "ho" một tiếng cũng không. Trong lúc kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi tiêm đâm từ ngực, em "không khóc, không kêu la, cũng không chảy nước mắt, đến động đậy cũng không dám".

Từ khi ra đời cho tới lúc chết, em không có được một chút xíu tình yêu của mẹ. Khi bác sĩ Từ Minh đề nghị: "Xa Diễm, làm con gái bác đi!" mắt em sáng rực lên, rồi nước mắt tuôn xuống xối xả. Ngày hôm sau, khi bác sĩ đến đầu giường bệnh, Xa Diễm bẽn lẽn gọi: "Mẹ!". Bác sĩ lặng đi một chút, rồi từ từ mỉm cười, ngọt ngào đáp lại: "Con gái, ngoan lắm!"

Tất cả mọi người đều chờ đợi một phép lạ, tất cả đều hy vọng giây phút Xa Diễm được trở về với cuộc sống. Rất nhiều người từ thành phố vào bệnh viện thăm em, trên mạng nhiều người hỏi thăm em, số mệnh của Xa Diễm làm mạng Internet xa lạ trở nên đầy ắp ánh sáng.

Trong phòng bệnh đầy hoa và trái cây, tràn đầy hương thơm.



Sau khi Xa Diễm mất, ông bố cũng không giữ lại đồng quyên góp nào


Hai tháng hoá trị, Xa Diễm qua được chín cửa "Quỷ môn quan", sốc nhiễm trùng, bệnh bại huyết septicemia, tan máu, xuất huyết ồ ạt đường tiêu hoá... lần nào cũng "hung hoá cát". Những liệu trình đều do các bác sĩ huyết học Nhi hàng đầu của tỉnh và Trung Quốc chuẩn đoán quyết định, hiệu quả rất khả quan. Bệnh máu trắng căn bản đã được khống chế. Tất cả đang chờ tin Xa Diễm lành bệnh.

Nhưng những bệnh tật đi theo những tác dụng phụ của hoá chất trị liệu rất đáng sợ. Và so với hầu hết những đứa trẻ bị bệnh máu trắng khác, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khoẻ Xa Diễm càng kém.

Buổi sáng ngày 20/8, em hỏi phóng viên Truyền Diễm: "Dì ơi, xin dì cho con biết, vì sao mọi người quyên góp tiền cho con?"

"Bởi vì họ đều có lòng tốt!"

"Dì ơi, con cũng làm người tốt."

"Bản thân con đã là một người tốt. Những người tốt sẽ giúp đỡ nhau, mới làm nên những điều càng thiện lương."

Xa Diễm móc từ dưới gối ra một cuốn vở bài tập, đưa cho Truyền Diễm: "Dì ơi, đây là di chúc của con..."

Phóng viên Truyền Diễm kinh ngạc, vội vã mở vở ra, quả nhiên là những việc Xa Diễm thu xếp hậu sự. Đây là một đứa trẻ tám tuổi sắp về cõi chết, nằm bò trên giường bệnh dùng bút chì nắn nót viết ba trang "Di chúc". Vì em còn nhỏ quá, còn nhiều chữ Hán chưa học nên chưa viết được hết, còn có những chữ viết sai. Xem có thể biết em không thể viết một mạch bức thư này, mà viết sáu đoạn. Mở đầu là "Dì Truyền Diễm", kết thúc là "Tạm biệt dì Truyền Diễm". Suốt cả bức thư, chữ "Dì Truyền Diễm" xuất hiện 7 lần, và 9 lần gọi tắt là Dì. Phía sau 16 chữ xưng hô này, tất cả là những điều "nhờ vả dì làm hộ" khi em lìa đời. Và còn cả lời muốn qua phóng viên "cảm ơn" và "tạm biệt" với cả thế giới.

"Tạm biệt dì, chúng ta sẽ gặp nhau trong mơ. Dì Truyền Diễm, nhà cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. Dì Truyền Diễm xin dì trông coi bố con. Dì ơi, cái tiền của con cho trường con một ít ít, cảm ơn dì chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền còn lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, giúp họ đỡ bị bệnh hơn..."

Bức di chúc làm Truyền Diễm giàn giụa nước mắt, khóc không thành tiếng.


Con đã từng được sống, con rất ngoan

Ngày 22/8, vì đường tiêu hoá xuất huyết, dường như suốt một tháng trời Xa Diễm không được ăn mà chỉ sống bằng dịch truyền. Và lần đầu tiên em "ăn vụng", em bẻ một mẩu nhỏ mì ăn liền khô bỏ vào mồm. Ngay lập tức đường ruột của em xuất huyết nghiêm trọng, bác sĩ y tá khẩn cấp truyền máu, truyền dịch cho em...

Nhìn Xa Diễm đau bụng lăn lộn, bác sĩ và y tá đều bật khóc. Tất cả mọi người đều muốn gánh đau cho em, nhưng, không thể làm gì được.

Tám tuổi. Xa Diễm đã thoát được cơn bệnh tật quái ác, và ra đi an lành.

Không ai chấp nhận sự thật. Phóng viên Truyền Diễm vuốt vuốt gương mặt bé xíu lạnh dần đi của cô bé, khóc không thành tiếng, gương mặt sẽ không bao giờ gọi cô là Dì nữa, cũng sẽ không bao giờ cười nữa.

Mạng TứXuyênonline , mạng 163 (mạng Internet nổi tiếng nhất TQ) ngập trong nước mắt, mạng Xinhuanet toàn nước mắt. "Đau lòng đến không thể thở được" sau đầu đề topic đó là hàng vạn lời nhắn cảm xúc của các công dân mạng TQ. Hoa viếng, điếu văn, một người đàn ông trung niên khẽ nói: "Con, con vốn là một thiên sứ nhỏ trên trời, con đã dang đôi cánh, thôi con cứ ngoan ngoãn bay đi.."

Ngày 26/8, tang lễ diễn ra dưới một cơn mưa nhỏ, Nhà tang lễ ở ngoại thành phía Đông của thành phố Thành Đô chật ních những người dân Thành Đô đi viếng với nước mắt rưng rưng. Họ đều là những "người cha, người mẹ" của Xa Diễm mà Xa Diễm chưa có dịp gặp mặt. Để đứa bé mới sinh ra đời đã bị vứt bỏ, đã mắc bệnh máu trắng, đã từ bỏ chữa trị, đã chết... không còn cô đơn nữa. Rất nhiều "Cha-mẹ" đội mưa tiễn theo sau chiếc quan tài bé nhỏ.

Bức ảnh trên đầu Entry trong blog Trang Hạ đã chụp bia mộ của Xa Diễm: Một bức ảnh Xa Diễm cười mím mím, tay cầm một bông hoa dại bé xíu. Mặt chính của bia chỉ ghi vỏn vẹn: " Con đã từng được sống, con rất ngoan! (1996.11.30-2005-8.22)"

Mặt sau bia có ghi vài lời đơn giản giới thiệu thân thế Xa Diễm, câu cuối cùng là: "Trong những năm Em sống, Em đã được nhận những ấm áp của con người. Xin Em yên nghỉ, thiên đường có Em nên thiên đường càng đẹp đẽ."

Theo đúng chúc thư, 540.000 Nhân dân tệ còn thừa lại chia thành những tặng vật chia cho những em bé khác bị mắc bệnh máu trắng. Bệnh viện còn ghi lại tên của 7 bệnh nhân Nhi này, Dương Tâm Lâm, Từ Lê, Hoàng Chí Cường, Lưu Linh Lộ, Trương Vũ Tiệp, Cao Kiện, Vương Kiệt. Những bệnh nhân này lớn nhất là 19 tuổi, nhỏ nhất là 2 tuổi, đều là những em gia đình quá nghèo, đang giãy dụa giữa sự sống và cái chết.

Ngày 24/9, ca phẫu thuật đầu tiên thành công dành cho bệnh nhân được nhận viện phí từ Xa Diễm, là cô bé Từ Lê ở bệnh viện Hoa Tây. Sau phẫu thuật, Từ Lê mỉm cười với gương mặt trắng xanh, nói: "Xa Diễm, hay yên nghỉ, về sau này, bia mộ của chúng tôi cũng sẽ ghi thêm một dòng như nhau: "Tôi đã từng đến trong đời này, và tôi rất ngoan!"

Apr 5, 2009

đổi gió.....


k nhớ là bao lâu, chỉ biết là đối với mình là lâu lắm lắm, k có đi chơi với a1.
mấy ngày nay stress nghiêm trọng...cho nên dù là vì ham chơi hay vì mún xả stress mình cũng đã quyết định cúp ... để đi thả diều :))
uhm... thiệt là k hề hối hận vì đã quyết định như dzị. nói nghe xạo xạo, sến sến, but when i am with you guys, my life is so beautiful...hix iu mọi ng we'

2h kém 5 :)) thiệt là bái phục đại ca, hẹn 2h mà 2h kém đã có mặt :d
2h45 có mặt ở trường thấy nguyên đám tới rùi, có một số gương mặt làm mình hơi bị bất ngờ hehe.

ấn tượng sơ sơ
1.pn : da thì trắng còn mặt thì đỏ lét :))
2.dì LINH : ốm we' chài mà đi quân sự ngâm nắng n we' sao áh...
3.tùng lô : 10 năm gặp lại vẫn k có j thay đổi (àh có, hết đi sandal đi dép kẹp rồi ) =))
4. holu : cái nì thấy lâu òi ( đầu hạt dẻ ), bạn nì buồn đời nên cũng ngâm nắng n lắm nà :))
5.milu chơi đôi bupbe chắc là mới mua ( con là anti bupbe lắm đó má :)) )
6. tâm tà đạo : sao mỗi lần gặp em này là thấy em ấy ốm đi mấy kg :))
7.downy : ngày càng đẹp chai thì phải :p


rùi bạn bum đã tưởng là bạn bum đến trể lắm lắm nhưng cuối cùng vẫn phải wait thêm sơ sơ có ... 30 phút nữa :)) ( nói đến đây thấy tội nghiệp đại ca ghê :p)

nguyên đám kéo nhau wa PMH, chổ mới do downy giới thiệu, hix, mấy cha bảo vệ chắc sợ đám này đua xe hay sao mà bắt đi gửi xe mới cho vô. đành phải đi chổ khác ( nói dzi thui chứ cũng gần xịt chổ cũ :)) ) xg xui, sau một hồi chuẩn bị diều này nọ. các bạn nhận được một câu rất dễ thương của cha bảo vệ : " ở PMH này k có chổ nào được thả diều " :))

TL, DP, KM ( ba bạn trong nhóm cá mập đen =)) ): $%^##%@#$@#%%&%^&%&^#%#%
DOWNY : đánh bài đê :)) đúng là a1 :))
................

bùn tê tái: hết cả trăm k tiền diều đành hẹn mấy bạn vào dịp khác:))

chuyển wa chơi chọi cầu. nhóm tù xì thua đúng nghĩa toàn nhưng mem cùi tới pắp :)) sau khi thua 2 game cũng có được một bàn danh dự.

bạn HDP một thành viên vốn thường là ng về trể nhất ( k say k về ) hôm nay do sai lầm chiến thuật đã phải từ giả cuôc chơi khi hiệp 1 vừa mới kết thúc ( gia đìh chúng tôi xin thành kính phân ưu cùng bạn :(( )

hiệp hai có thêm sự tham gia của bạn PXH,diễn ra ở 142 ( ơn chúa lần này k có chiếc ly a1 : thật là .... k biết dùng từ j để diễn tả sự kinh khủng của nó :( ). ngồi tám chủ yếu về đợt đi quân sự của mí bạn kinh tế . câu nói hay nhất trong ngày là của ng mới tới : " con nhỏ đó hát còn dở hơn thằng khôi hói :)) =)) =)) =)) " oh trời con gái tui đây sao :))

k có cuộc vui nào mà k tàn, ai về nhà nấy. mình tiếp tục tận hưởng thú vui coi ngoại hạng anh, nghẹt thở nhưng cuối cùng MU cũng thắng, hoàn tất một ngày thật trọn vẹn. thực tình là hôm wa ngủ rất ngon, k bị giật mình...ng ta gọi là sao ta, khi mà con ng k còn bị ức chế thì mọi chiện đều trôi wa thật nhẹ nhàng...thank u all...my friends...

Mar 17, 2009

Đọc để biết giá trị của lao động....

Những người không có dấu vân tay

àdf
Bé Đạt mới 5 tuổi nhưng đã đan thoăn thoát. Ảnh: Tiếp thị và gia đình.

Lăn tay lên tờ giấy kết hôn trước mặt, chị Lành mím môi, từ từ giơ ngón tay lên, miệng lẩm nhẩm: "Lần này phải được, nhất định được... Cầu trời phù hộ". Thế nhưng, dấu mực dưới ngón tay trên giấy cứ phẳng lì, không gợn chút vân.

Mặt chị chuyển từ hồi hộp sang ngỡ ngàng rồi thẫn thờ. Thở dài đánh sượt, chị quay sang hỏi người người cán bộ: "Không được phải không chị? Nghỉ đan giỏ cả tháng rồi mà không được ư? Nghỉ thêm nữa lấy gì mà bỏ bụng cho cả nhà?".

Bên cạnh chị, anh Trần Văn On, chồng chị, cũng thẫn thờ không kém. Dấu vân tay của anh chỉ là những đường sẹo hằn sau các lần đứt tay do đan giỏ.

"Không được hả anh?", chị Lành hỏi chồng. Anh On, lắc mạnh đôi vai người vợ, an ủi: "Thôi kệ em ạ, sống với nhau cũng mấy năm rồi. Chẳng ai mà không biết mình là vợ chồng. Về làm việc thôi, cả tháng trời thay nhau giữ giấu vân tay rồi có được gì đâu. Bỏ nghề lần này nữa là đói chắc!".

Hai vợ chồng khoác tay nhau đi về, giấy chứng nhận đăng ký kết hôn mãi vẫn chỉ là mong ước. Lại một lần họ hụt làm vợ chồng theo đúng pháp luật. Đã bốn năm rồi vợ chồng chị Lành vẫn chưa thể đăng ký kết hôn được, dù họ đã về sống với nhau từ lâu. Tất cả cũng chỉ vì cái dấu vân tay hay nói đúng hơn là vì cái nghề đan cần xé của họ.

Đan giỏ mưu sinh đến tay nát bét

Đôi tay đan lát quá lâu ngày của người phụ nữ này khiến chị không còn dấu vân tay nữa. Ảnh: Tiếp thị và Gia đình.

Không chỉ là chuyện tờ giấy đăng ký kết hôn, tình trạng không dấu vân tay đã và đang trở thành nỗi trăn trở của bất cứ ai làm nghề đan cần xé mà mù chữ như vợ chồng chị Nguyễn Thị Lành, ở xóm 7, phường 2, thị xã Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long.

Nơi hai vợ chồng chị sống là một cái khóm bé nhỏ, nằm nép mình bên bờ sông Cái Cá. Phía ngoài kia thị xã Vĩnh Long sầm uất và náo nhiệt bao nhiêu thì bên bờ sông Cái Cá này hiu quạnh bấy nhiêu. Vài ngôi nhà bé tin hin, lụp xụp mái tôn nằm e ấp một bên, nhường chỗ cho hàng núi tre trúc, cần xé chất cao.

Tiếng dao chẻ lạt, gõ nẹp, mắc quai loạt xoạt khắp khóm. Những gương mặt cúi gằm, chăm chú bên những chiếc giỏ. Họ phải gồng sức, mím môi để bện giỏ thật chặt, đều.

"Chậc, lại chảy máu rồi!", một người phụ nữ đan giỏ trên bậc thềm thốt lên, chị nắm lấy ngón tay cái của mình, xuýt xoa rồi chùi vào quần áo. Vết xước tạo thành vệt dài, sâu hoắm trên ngón tay chị.

Nghe người khác bảo chị đi băng bó vết thương, không thì nhiễm trùng chị cười rồi xòe bàn tay ra: "Không sao đâu, tôi quen mấy chuyện này rồi, đứt tay chút đỉnh có ăn thua chi đâu. Bàn tay tôi ngón nào chả nát bét".

Những ngón tay nhỏ bé, nhẵn thín đến lạ kỳ. Tuyệt nhiên không trông thấy một dấu vân tay. Riêng ngón trỏ và ngón cái lại chằng chịt vết sẹo. Có vết sâu hoắm như khắc vào da thịt chị.

"Vân tay của tôi đấy. Nhìn là biết tôi làm nghề gì", chị đùa và cười buồn. Chị tên là Nguyễn Mai Thảo, 36 tuổi. Gia đình chị vốn dân miền Trung, cuộc sống cơ cực lại lũ lụt, tài sản bị nước cuốn hết. Cả nhà chị đành dắt díu nhau vào Vĩnh Long sinh sống.

Quanh năm chỉ biết đến con trâu, mảnh ruộng, một chữ bẻ đôi cũng không biết, chị loay hoay tìm kế sinh nhai nơi đất lạ. Chỉ có nghề đan cần xé giúp chị nuôi sống gia đình.

"Ban đầu khi mới làm, tay tôi cứ bật máu và sưng phồng. Tôi mất gần nửa buổi chiều để đan một cái giỏ, kiếm được vài nghìn. Tôi nản lòng lắm, nhưng cứ nghĩ đến chồng con, mẹ già lại nhắc mình cố gắng. Vậy mà tôi gắn bó với nghề cũng hơn mười năm rồi...", chị nói. Mỗi ngày, chị phải mắc hơn 40 chiếc quai giỏ mới tạm đủ ăn.

Không những nát tay mà đôi chân trần của chị cũng bị tre trúc băm nát. Con gái cùng xóm với chị ai cũng có những vết trầy xước như vậy. Chị còn thì thầm tiếp: "Tui lấy chồng rồi còn đỡ. Mấy đứa bạn tui mới nứt mắt đã ngồi đan lát, đến lúc lấy chồng đứa nào cũng không biết chữ nên khi làm giấy kết hôn, họ chỉ lăn tay thôi. Tuy nhiên, dấu vân tay mờ căm nên đành chịu cưới chui".

Gặp khó khăn khi chứng nhận nhân thân

Những vết dằm ghim vào tay, những lớp da bị bong tróc đều được chữa trị một cách đơn giản. "Chỉ cần ngâm bàn tay vào nước cho chúng mềm lại, phình to, những lớp da bong được gỡ sạch. Ngay hôm sau vết thương khô lại, công việc cứ thế tiếp tục mà không hề hấn gì", chị Thảo nói.

Theo thời gian, họ không để ý dấu vân tay của mình bị bào mòn lúc nào không biết. "Chỉ đến khi làm giấy khai sinh cho con, tôi mới biết sự rắc rối. Đến bây giờ tôi cũng chưa làm được khai sinh cho nó", một phụ nữ ở đây cho biết.

Dường như với những ai là thợ làm cần xé lâu năm cũng có những nỗi niềm riêng. Anh Mai Hoàng Út vừa nói vừa giơ cao đôi bàn tay xây xước, nhẵn thín những mảng da: "Chỉ tội mấy đứa thanh niên mới lớn lên ở cái khóm này. Làm cái nghề này hoài cũng chán, tụi nó muốn lên Sài Gòn làm việc. Nhưng mỗi lần chạy đi chứng giấy tạm trú là một lần khổ, bởi chúng không biết chữ mà đầu ngón tay trỏ lại không có dấu tay. Thế là mấy đứa phải đợi đến năm, sáu tháng mới có thể đi làm lại giấy tờ. Hầu hết chúng tôi là dân nhập cư nên khó mua nhà được ở đây lắm. Đủ tiền mua được cái nhà nhưng nghĩ đến chuyện giấy tờ, thủ tục, nhìn bàn tay là nản ngày".

Không chỉ phụ nữ, trai tráng, lão làng ở khóm 7 này mới theo nghề đan để nuôi gia đình, những đứa trẻ mới năm tuổi cũng đã gỡ nẹp, đan lạt như thường như bé Đạt, 5 tuổi là thợ đan nhỏ nhất xóm, gương mặt lầm lỳ, vẻ ít nói.

Hai chân nhỏ như hai câu đũa cả, Đạt cố giữ chặt lấy chiếc cần xé. Trên đôi tay chưa biết cầm viết chỉ thấy mảng trầy xước dọc ngang, chằng chịt trên từng đầu ngón tay, trong lòng bàn tay. Có chỗ rướm máu đã khô để lại một vệ xước đỏ thẫm trên da. Khi được hỏi tại sao không đeo găng để đan, cậu nói: "Mang găng vào thì không đan nhanh được. Ở đây ai cũng vậy hết mà".

Với bất kỳ đứa trẻ nào được sinh ra bên dòng sông Cái Cá, việc đan giỏ để mưu sinh là điều trước tiên, sau đó mới đến con chữ.

Tiếng còi tàu liên tục hú ngoài sông. Một đám trẻ nhỏ chạy ùa ra sông vát tre, chẻ lạt, chuyên cần xé lên thuyền giúp ba mẹ. Nhanh nhảu nhất trong đám là cậu bé Thuyên. Mặc dù thân hình gầy còm, nhưng cậu lại đội đến 10 giỏ cần xé trên đầu. Mặc dù đã 17 tuổi, nhưng cậu không biết nổi mặt chữ, và cũng chưa có giấy chứng minh thư.

"Nhiều lần đi làm nhưng mấy đầu ngón tay mấy dấu vân, đợi hoài không liền lại được nên thôi luôn. Còn giấy tờ tạm trú để đi xa em nhờ mấy đứa bạn làm giúp. Cũng không biết đến bao giờ mới thôi vô danh như vậy", cậu nói.

Nhưng dù thế, họ vẫn cố gắng vươn lên, bám lấy cái nghề. "Không làm cần xé thì lấy gì mà sống. Mỗi ngày tôi kiếm được vài bai chục nghìn từ việc đan giỏ, như thế cũng đủ tiền mua ký gạo nấu cho cả nhà. Thiếu thốn nhưng không dám bỏ nghề mà kiếm việc khác được", ông Nguyễn Văn Hòa, 53 tuổi, một thợ đan lâu năm tại khu vực nói.

Mỗi ngày kiếm được 80.000 nghìn đồng họ phải vắt sức để làm từ sáng đến tối. Với số tiền ấy, người thợ đan cần xé phải chi cho tiền nhà trọ, ăn uống, cả chuyện sách vở cho những đứa con.

Trời đã tối, xóm đan cần xé đã lên đèn. Vẫn còn ngồi một góc cạnh bờ sông, bóng người phụ nữ cố đan xong chiếc giỏ. Chị khát khao: "Con trai tôi đang ôn thi cho kỳ thi đại học. Thằng bé thích học trường luật. Tôi đang cố hết sức cho nó miếng ăn, cái chữ với mọi người".

Mar 6, 2009

amo's fullhouse


đây là những kiệt tác trong wan trà sữa khami của bạn bb với sự giúp đỡ của bạn MILU. các amo cùng chiêm ngưỡng :))










when will dream come true guys ?

Feb 28, 2009

i am confused ab wat??? humm....i hav no idea...


sau một thời gian khôi phục lại, h lại có dấu hiệu khủng hoảng tiếp....có lẽ tại dạo nì có wa' n chiện đến cùng một lúc...life...love...friend...family...my future...haizz. k mún nghĩ cũng k được...không thấy hứng thú với cái khỉ j hết. đã giảm được khá nhiều liều lượng cafe. hay tại vì nó mà đâm ra mình chẳng thể tỉnh tâm được...lại hay cáu gắt hơn.có lúc tưởng như tìm được niềm tin ở nhiều thứ nhưng cuối cùng lại phát hiện ra là tự lừa dối mình thôi. nhưng biết làm sao h. sinh ra tính tình đã vậy rồi. 1 tháng rồi...mọi chiện thật k suôn sẽ. cảm giác chán nản xuất hiện ngày càng n...sometimes i cant control mysefl...mỗi một ngày mới bắt đầu cũng là 24h nhưng sao cứ thấy dài hơn ra...hôm nay như 25h ngày mai 26h ngày mai 27h cứ thế...lần đầu tiên trong đời có cảm giác sợ mãnh liệt như vậy...ám ảnh cả vào trog lúc ngủ. k ốm được chút nào nhưng cứ như là trở thàh một con robot, k cần ăn lẫn ngủ. điển hình là hôm nay...tối wa đám ma suốt đêm mình cũng k ngủ được từ sáng cho đến 10h tối chỉ có một li sinh tố trog ng. mà mình vẫn chẳng cảm giác được j. đến tối mumi bắt ăn mới ăn k thôi chắc cũng đi ngủ với cái bao tử trống rỗng...wat 's wrong w me...

Feb 25, 2009

cuộc sống mong manh wa'..............


gần nhà có một ông bán tạp hóa...mới tối hôm wa còn qua bên đó mua cheese cho ông ngoại...sáng nay khoảng 3-4 h j đó ng nhà ổng ở we^ gọi vô báo tin em gái ổng đag hấp hối ổng chịu không nổi, đột quỵ ... và cuối cùng ra đi trước cả em gái ổng...năm nay ổng 50 mấy tuổi...chợt nhìn lại những người thân quanh mình cũng đã trạc cái tuổi này... có j đó sợ sợ...thật sự rất sợ......